Chuyển tới nội dung


Ảnh
- - - - -

Sừng dinh rắn, quái thú "dữ" trên đất Bảy Núi


  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Xin vui lòng đăng nhập để trả lời
1 trả lời cho chủ đề này

#1 OFFLINE   Porsche 911

Porsche 911

    Vespa Standard VBB2 - 1963

  • Thành viên
  • PipPipPipPipPipPip
  • 2026 Bài viết:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:Sao Hỏa
  • Sở thích:Công nghệ, ô tô, âm thanh và hình ảnh

Đăng vào: 03/03/2010 - 13:58

(24h) - Người ta đã kể rằng: sừng dinh rắn là một loài thú có trong huyền thoại và nó có thể trị bất kì loại độc của loài rắn nào.


Hình đã đăng
Chiếc sừng dinh rắn.

Chưa có một tài liệu y học nào đề cập đến sừng dinh rắn – loại sừng được cho là có thể hóa giải được tất cả các loại nọc độc của rắn, rết nhưng trong dân gian đã đồn thổi rất nhiều về tác dụng của loại sừng này. Chúng tôi tìm về vùng đất Bảy Núi tìm hiểu thực hư.

Ở vùng Thất Sơn – An Giang chỉ có duy nhất ông Bùi Thanh Tùng, ở xã Thới Sơn, huyện Tịnh Biên sở hữu miếng sừng dinh rắn vào năm 1963 đến nay, hàng trăm đồng đội và người dân trong vùng bị rắn, rết cắn đã được ông cứu chữa.

Quà tặng thời chiến

Ông Tùng sinh năm 1927, nguyên là Phó Chính trị viên huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang. Vùng đất Tịnh Biên là cái nôi cách mạng nên ông Tùng tham gia chiến đấu từ rất sớm và được vào Đảng năm 1947. Bám trụ tại địa phương, ông giữ vị trí tiểu đoàn trưởng, chính trị viên phó huyện đội.

Năm 1963 ông được cử đi dự một đại hội tại huyện Bắc Ái, tỉnh Ninh Thuận. Đường xa, vừa đi bộ vừa chiến đấu dọc tuyến biên giới nên ông phải khởi hành trước 2 tháng. Tại Bắc Ái, ông Tùng kết thân với một đồng chí người dân tộc tên Bảy Biên. Thấy đồng chí của mình chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn, ông Tùng bèn lấy hành trang mang theo – chủ yếu là “chiến lợi phẩm” tại chiến trường Tây Nam bộ tặng cho ông Bảy Biên.

Cảm kích, ông Bảy Biên tháo 2 mắc sừng dinh rắn nhỏ bằng ngón tay út đang đeo ở cổ tặng lại cho ông Tùng. Theo lời người đồng chí này, sừng dinh rắn rất quý và hiếm vì có thể hút được tất cả các loại nọc độc, nhất là nọc rắn. Đây là quà của một ông trưởng bản ở Bắc Ái, cưa ra tặng ông Bảy Biên để phòng thân…

Hình đã đăng

"Bùa" chữa nọc độc của rắn.

Sau đại hội, ông Tùng trở về Tịnh Biên, hoạt động ở tiểu đoàn 510, phụ trách du kích chiến tranh của bộ đội tỉnh An Giang. “Chiến đấu trong điều kiện rừng núi, chẳng đơn vị nào dám hành quân theo đường mòn vì rất dễ bị địch gài trái nổ. Do thường xuyên hành quân bằng cách vạt rừng mà đi nên không ít chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại rừng sâu vì bị rắn độc cắn” – ông Tùng hồi tưởng.

Từ khi có được khúc sừng, ông Tùng gói lại bỏ vào ba lô mang trên đường hành quân, phòng khi đồng đội gặp nạn là đem ra cứu chữa. Lúc đó, do có nhiều tiểu đoàn bủa ra các cánh nên rất nhiều người bị rắn cắn. Những lúc ấy, anh em đồng đội lại vác về đơn vị nhờ ông Tùng dùng khúc sừng dinh rắn hút nọc.

“Còn ngay trong đơn vị tôi, ạnh Tư Tài bị rắn cắn hỏi mượn sừng dinh của tôi, giải độc xong, ổng cắt hết một lóng để dành. Rồi tới Tư Lợi, Hùng Nẻo, Chín Nhóc và nhiều anh khác hỏi mượn. Tôi dặn kỹ là đừng có chẻ nhỏ sừng ra, sợ bị mất công hiệu, nhưng mỗi ông được chữa khỏi đều chẻ lấy một miếng… phòng thân. Bộ đội với nhau, mạng sống còn không tiếc cớ chi lại tiếc miếng sừng! Cuối cùng, miếng sừng chỉ còn bằng đầu đũa”, ông Tùng kể. Sau lần đó, hễ ai bị rắn cắn là ông trực tiếp đem sừng đi hút độc chứ không cho mượn nữa.

Uy lực sừng dinh

Ông Tùng rất “nể” uy lực của miếng sừng dinh rắn nhỏ bé ấy. Lo sợ bị mất miếng sừng quý báu, ông gói cẩn thận cất giữ trong ba lô. Một lần, do hành quân xa, ông bỏ lại chiếc ba lô ở đơn vị, treo dưới gốc tràm.

“Lúc khởi hành tôi nhìn thấy con rắn lục đang có chửa nằm trên nhánh tràm, nhưng kệ. Gần 10 ngày sau về lại, vẫn thấy con rắn nằm nguyên chỗ đó nhưng ốm lòi xương. Tới khi tôi lấy chiếc ba lô đi, nó mới từ từ giải thoát khỏi cành cây được” – ông Tùng cho biết.

Tình cờ chúng tôi gặp anh Nguyễn Văn Nùng, ở thị trấn An Châu, huyện Châu Thành, tỉnh An Giang, người từng đến ở nhà ông Tùng để nhờ miếng sừng dinh rắn hút độc.

Anh Nùng kể, một lần đi ruộng ém hang của, anh bị rắn lục đuôi đỏ cắn vào chân. Mấy hôm sau, chân anh bị sưng to hơn ống quần, như muốn nứt da nứt thịt.

“Khi tới được nhà chú Tùng thì chân tôi bầm tím hết, không đi được. Ổng lấy một miếng màu đen nhỏ xíu dán chỗ vết thương rồi dính luôn ở đó liên tục trong 1 tháng. Tới khi nó tự rơi ra thì chân tôi cũng đi lại bình thường. Lần đó, vợ tôi đem gạo lên tạ ơn nhưng chú Tùng không nhận. Đã trị nọc không lấy tiền ông còn nuôi cơm tôi cả tháng” –anh Nùng nói.

Có lần một người giàu có ở Long Xuyên, tỉnh Anh Giang không may bị rắn cắn cũng đến nhờ miếng sừng dinh của ông Tùng chữa giúp. Thấy khả năng kháng nọc độc kỳ lạ của miếng sừng, người này đã đòi mua lại với giá rất cao nhưng ông Tùng không bán. “Tuy miếng sừng bé nhỏ nhưng nó là “báu vật” của tôi và của người dân nơi đây. Ở nơi nói rừng đầy rẫy nguy hiểm này thì sừng dinh rắn quý giá và cần thiết hơn nơi nào hết. Vì nó là khắc tinh của tất cả các loại nọc độc” – ông Tùng từ chối và khẳng định.

Loài thú từ huyền thoại?

Theo một số người chuyên trị rắn vùng Thất Sơn, dinh rắn là loài dị thú nặng không quá 2kg, đầu mọc 1 chiếc sừng cong cong như lưỡi câu. Dinh rắn chuyên ăn các loại rắn độc .

Rắn độc cỡ nào mà gặp dinh rắn cũng phải nằm bủn rủn ngay đơ cho chúng ăn thịt. Loài dinh rắn này khi ngủ không nằm dưới đất mà chuyên móc sừng trên các thân cây ngủ, lỗ mũi chúng hướng về phía nào là rắn độc phải tập trung phía đó.

Cũng có người nói dinh rắn thực chất là con trâu nước nặng đến nửa tấn, người khẳng định nó chỉ nặng vài chục ký, người ta bảo loài dinh chỉ con đực mới có sừng, con cái thì không. Tuy nhiên, chưa ai nhìn thấy tận mắt loài vật này.

Theo các thầy thuốc, ai bị rắn cắn đang chảy máu thì dùng miếng sừng áp vào. Khi sừng đã hút hết nọc thì miếng sừng sẽ tự rơi tra. Theo kinh nghiệm của ông Bùi Thanh Tùng, nếu vết cắn đã khô máu, nhất thiết phải dùng cây gai (bưởi, cam…), không được dùng kim loại – chọc vào vết cắn cho chảy máu rồi dán miếng sừng vào.

Anh Trần Đức T, ngụ thị trấn Tân Hiệp ( Châu Thành, Tiền Giang) là người đang gìn giữ một chiếc sừng dinh còn nguyên vẹn. Theo lời anh T, chiếc sừng này được truyền lại từ thời ông cố anh, đến nay có lẽ đã gần 100 năm.

Theo anh T, ông nội anh trước khi mất dặn dò cha anh phải cất giữ cẩn thận. Đến năm 2008, cha anh cũng trối lại là giữ gìn sừng dinh rắn, không được đem bán mà không nói rõ công dụng.

“Thời này, y học hiện đại chữa nọc rắn cũng rất tốt nên tôi không dám đem chiếc sừng làm “thí nghiệm” trên sức khỏe người bệnh. Chỉ mong rằng qua thông tin báo chí, có ai đó hiểu rõ về sừng dinh thì hãy giúp thêm cho tôi về mặt kiến thức của loại sừng này”- anh T bày tỏ. Trò chuyện với chúng tôi, anh T cho biết rất ngại chuyện đồn thổi của những người hiếu kỳ nên đề nghị viết tắt tên và không xuất hiện trên mặt báo…

Theo TS Võ Văn Chi (tác giả cuốn Từ điển những cây thuốc Việt Nam), sừng dinh rắn có thể được liệt vào nhóm cục nọc. Cục nọc là những sừng nai (hoặc đầu mút nhọn của sừng hươu) cắt khúc nhỏ, nắm đất sét bao ngoài vỏ vào đống trấu đốt 12 giờ đêm ra để nguội, tẩm phèn xanh rồi nắm đất sét đốt lại 6 giờ đem ra để nguội dùng dần.

Khi bị rắn cắn lấy dao khía cho vết cắn hơi chảy máu rồi đặt cục nọc vào vết cắn. Cục nọc không gây biến chứng, có sức hút rất mạnh, nó hút đến no máu và nọc độc rồi mới rơi ra. Dùng xong ngâm cục nọc vào rượu trong 30 phút rồi đem phơi khô, lau chùi sạch để dùng lần khác.

Bình luận

#2 OFFLINE   Vũ As

Vũ As

    Mới lớn-Ngây thơ-Chưa biết giề

  • CLB Ôtô-Xe Máy
  • 1523 Bài viết:
  • Giới tính:Nam
  • Nơi ở:Everywhere, nhưng chủ yếu ở HN
  • Sở thích:Every thing, đặc biệt là Money (vì nếu không có Money thì chúng mình nhìn chẳng khác gì con Monkey...!)

Đăng vào: 03/03/2010 - 21:38

Sừng dinh rắn chỉ là sừng dê ?

nld.com.vn
- 13-01-2010 00:03

Trong sách vở y khoa nói chung và đông y nói riêng chưa hề nhắc đến loài dinh rắn có sừng

Báo Người Lao Động ngày 11-1 đã thông tin việc ông Trần Đức Thịnh (thị trấn Tân Hiệp, huyện Châu Thành - Tiền Giang), đang lưu giữ một cái sừng được cho là sừng dinh rắn có tác dụng giải độc do rắn hoặc bò cạp, rết cắn. Trước đó, có tin ông Bùi Thanh T. (An Giang) và Nguyễn Thái B. (TPHCM) cũng có mẫu sừng dinh rắn cứu được nhiều người bị rắn cắn.

Thật hoang đường

Để tìm hiểu thực hư, chúng tôi đã trao đổi với lương y Nguyễn Đức Nghĩa, phụ trách phòng khám đông y Tuệ Lãn (TPHCM) và được ông khẳng định là cho đến nay chưa có sách vở, công trình nghiên cứu nào nói về việc dùng sừng dinh rắn để hút độc.

Do đó, mẫu sừng này có thể là sừng của một loài sơn dương (dê núi). Khả năng “dinh” là tiếng nói trại của từ “dương” (dê), cùng sự ngộ nhận về loài dinh rắn chỉ có trong huyền thoại.

Quan điểm của lương y Nguyễn Đức Nghĩa là nếu sừng dinh rắn quý hiếm như thế tất sẽ khó được ứng dụng rộng rãi trong việc chữa rắn cắn.

Việc dùng sừng này chữa thành công cho người bị rắn cắn có thể là trùng hợp ngẫu nhiên, do nạn nhân được cứu chữa kịp thời hoặc do ngộ độc không đến mức quá nguy hiểm.

Vì bị rắn độc cắn mà can thiệp muộn thì chỉ khoảng một giờ trở lên là đã khó cứu được, nạn nhân có thể bị bầm tím, phù nề, thậm chí hoại tử tùy theo mức độ nguy hiểm của từng trường hợp.


Hình đã đăng
Phóng viên Báo NLĐ đang được ông Trần Đức Thịnh cho xem cái gọi là “sừng dinh rắn”. Ảnh: M. Sơn


Nọc độc rắn có mức độ nguy hiểm khác nhau tùy loại rắn, tuổi rắn, thời gian cắn, rắn đực có nọc độc khác rắn cái cùng loại, một con rắn cắn nhiều người cùng lúc nọc độc sẽ khác khi nó cắn một người; chưa kể sức khỏe, thể trạng của nạn nhân cũng phản ứng khác nhau với cùng nọc độc một con rắn.

Vì vậy, mỗi trường hợp bị rắn cắn phải có phương thuốc riêng chứ không thể dùng một thứ mà xử lý được hết mọi trường hợp. Bởi thế, nói sừng dinh rắn tồn tại và hút được nọc độc của tất cả các loài rắn thì thật hoang đường.


Không phải “làm phép” là được

Trong đông y có áp dụng việc dùng sừng của các loài động vật để hút độc do bị rắn hoặc rết, bò cạp cắn . Cố GS-TS Đỗ Tất Lợi sinh thời cũng khuyến khích việc dùng các loại sừng, đặc biệt là sừng trâu trong cứu chữa bệnh nhân nhiễm độc.

Tuy nhiên, việc dùng sừng để giải độc không đơn giản là “làm phép” bằng cách đặt sừng lên vết thương mà phải được mài thành bột, có thể pha với nước để uống.

Một số lương y khác cũng cho biết cái sừng ông Thịnh đang có rất giống sừng dê núi. Còn những cái khác nữa mà nhiều người dùng để hút độc rắn, trong đó có cả thứ gọi là sừng dinh rắn thì có thể là cách gọi khác của cục nọc mà đông y dùng để chữa trị rắn độc, bò cạp, rết cắn.

Cục nọc là sừng dê, nai hoặc đầu mút sừng hươu... cắt khúc nhỏ, bọc đất sét rồi đốt 12 giờ trong trấu, tẩm phèn xanh sau khi để nguội rồi bọc đất sét đốt thêm 6 giờ. Khi sử dụng, thầy thuốc lấy dao khía vết thương cho máu chảy ra rồi áp cục nọc vào. Khi cục nọc no máu rơi ra thì cũng là lúc nọc độc đã ra. Cục nọc sau khi dùng xong được ngâm qua rượu rồi phơi khô để dùng lần khác.

Lương y Đinh Công Bảy, Tổng Thư ký Hội Dược liệu TPHCM, đồng ý với lý giải trên và nói rõ thêm là ông cũng đã từng áp dụng nhưng không có gì là thần bí cả, việc cục nọc hút được nọc độc rắn chẳng qua là do những miếng sừng (sừng hươu, nai dùng tốt hơn sừng dê) đã được “luyện” thành một thứ than hoạt tính, rất khô nên nó có sức hút cao khi áp vào vết thương.

Nên điều trị bằng tây y

Theo lương y Nguyễn Đức Nghĩa, hầu hết các loại sừng như sừng hươu, nai, dê, tê giác, trâu... tính mát, có tác dụng hạ sốt, giải độc, chữa co giật là những triệu chứng thường thấy ở người bị rắn độc cắn.

Tuy nhiên, cách điều trị này thường chỉ áp dụng ở các vùng xa xôi hẻo lánh, dịch vụ y tế chưa phát triển. Còn ngày nay trong việc chữa trị cho nạn nhân bị rắn cắn, tây y làm tốt hơn đông y nhờ phương pháp dùng huyết thanh (truyền nước để thải chất độc ra thận).

Y học tiến bộ cũng phát hiện sớm các dấu hiệu ở người bị rắn cắn như suy hô hấp, trụy tim mạch, viêm thận, suy hô hấp.


Sửa bởi Vũ As, 03/03/2010 - 21:39.





0 người đang đọc chủ đề này

0 thành viên, 0 khách, 0 ẩn danh